Bạn Đọc Viết Dưỡng Linh

“Hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi”

Oneway.vn – “Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi” – (Ecclesiates/Truyền Đạo 12:1a). Tục ngữ Việt Nam có câu “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng”, “Ăn cây nào rào cây ấy”… –  khuyên con người không vô ơn ơn bội nghĩa. Chuyện Thạch Sanh – Lý Thông xưa chẳng phải ai cũng oán thán cho một Lý Thông phản bạn đó sao?

Ngoài công ơn cha mẹ sinh thành dưỡng dục như núi sông ra, còn có ơn cao sâu rộng dài hơn cả, đó là ơn của Đấng Tạo Hóa mà mỗi người chúng ta đều cần tưởng nhớ.

Đấng Tạo Hóa, Ngài là ai?

Đây là câu hỏi, cũng là nan đề con người khó trả lời một cách trọn vẹn. Nếu Kinh Thánh không bày tỏ, con người chỉ biết một cách mơ hồ. Vậy Đấng Tạo Hóa là ai? Lời Đức Chúa Trời đầy thẩm quyền công bố: Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa. Sách Genesis/Sáng Thế ký chép: Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất” – (Genesis/Sáng 1:1): “Ngài dựng nên người nam cùng người nữ”(Genesis/Sáng 5:2) và Tin Lành John/Giăng: “Muôn vật bởi Ngài dựng nên, chẳng vật chi dựng nên mà không bởi Ngài” (John/Giăng 1:3).

Người chưa tin thường gọi ấy là Đấng Bề trên, người Việt gọi chung đó là ông Trời. Con cái Chúa thì xưng Ngài là Đức Chúa Trời, là Đấng tự hữu hằng hữu; quá khứ, hiện tại, tương lai và cả cõi trời đất đều bày ra trước mắt Ngài.

Nho giáo luận về Đạo có dạy “Đạo nguyên xuất ư Thiên”, lại có câu “Phù Đạo nhứt nhi dĩ hỹ”, nghĩa là Đạo ra từ Đấng dựng nên trời đất. Cái Đạo chính đáng ấy chỉ một mà thôi. Theo lẽ thường tình mà xét thì một đứa con không có 2 cha, một nước không có 2 chính phủ, một thân thể con người không thể có 2 đầu. Mà con thì chỉ có 1 cha, mỗi nước có 1 chính phủ. Cõi trời đất được dựng nên chỉ có 1 Đấng Tạo hóa là Đức Chúa Trời, vậy thì làm sao Đạo có 2 được?

Nhãn quan thuộc linh loài người bị tội lỗi che khuất, nên không biết chính Đạo ấy là Đức Chúa Trời, vì thế cứ quờ quạng và sai trật trong sự tối tăm. Chính vì vậy, Đức Chúa Trời đã khai trí cho con người qua Chúa Cứu Thế ngôi hai Giáng sinh làm người. Đấng Tạo Hóa là công bình, Ngài là Đấng dựng nên muôn loài vạn vật một cách huyền nhiệm và lớn lao. Vũ trụ được Ngài bảo tồn, cai trị. Đấng ấy đáng cho chúng ta tôn thờ. Khổng Tử khuyên con người phải có bổn phận: “Kính thiên – Phụng thiên – Quý thiên”, tức kính sợ Đức Chúa Trời, thờ phượng Đức Chúa Trời và quý trọng Ngài.

Tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa khi nào?

Một trong những điều người ta muốn níu kéo, đó là tuổi trẻ. Tuổi trẻ là món quà quý báu mà Đấng Tạo Hóa ban cho con người.

Solomon/Sa-lô-môn, vị vua khôn ngoan, giàu có nhất của nước Do Thái, sống vào khoảng năm 900 TCN, khuyên hãy tận hưởng tuổi thanh xuân của mình, nhưng đừng quên Đấng Tạo Hóa. Kinh Thánh chép “Hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa từ khi còn thơ ấu”. Cuộc đời có rất nhiều việc phải làm, nhưng việc trước nhất là hãy tưởng nhớ đến Đấng Tạo Hóa. Nếu chưa thì ngay bây giờ hãy bắt đầu ý thức, suy nghĩ đến Đấng đã dựng nên mình.

Tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa là một thắc mắc siêu hình để nhận biết mình từ đâu mà có, tại sao mình có mặt trên đất và mình có đây để làm gì…

Tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa là điều quan trọng. Nhưng tại sao chúng ta phải tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa khi còn thơ ấu? Kinh Thánh dạy “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo, dầu khi nó trở về già không hề lìa khỏi nó” (Proverbs/Châm Ngôn 22:6).

Tấm lòng trẻ thơ mềm mại, ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng. Tuổi thơ còn nhiều thì giờ, sức lực để phục vụ Đấng Tạo Hóa. Lẽ thường khi chúng ta kính mến ai thì sẽ muốn dâng tặng cho người ấy món quà quý giá nhất, tốt đẹp nhất mình có. Vì vậy khi dâng cho Đấng Tạo Hoá cả cuộc đời, đó là một của lễ quý báu để tỏ lòng kính mến Ngài.

Trong một bài ca, Vua David/Đa-Vít nói rằng đời người rất ngắn ngủi: “Đời loài người như cây cỏ, người sinh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng, gió thổi trên bông hoa kìa nó chẳng còn, chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa” (Psalms/Thi Thiên 103:15). Vì vậy, khi tuổi còn thơ ấu không tìm kiếm Đấng Tạo Hóa thì có khi cơ hội không còn nữa.

Thi sĩ Tản Đà có những câu thơ thật hay nhưng cũng đầy bi quan:

“…Hoa ơi! hoa hỡi hoa hời
Đang ở trên cành bỗng chốc rơi
Nhị mềm cánh úa
Hương nhạt màu phai
Sống chửa bao lâu đã hết đời”

Cao Bá Quát than thở:

“Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
Cõi phù du trông thấy cũng nực cười”.

Một thiếu nữ nọ được vị nữ giáo sĩ nhận làm con nuôi. Cô được vị giáo sĩ yêu thương như con ruột. Ngày kia, cô tin nhận Chúa làm Cứu Chúa đời mình. Vị giáo sĩ rất vui và khuyên cô sớm dâng đời mình để trở nên người phục vụ Chúa – như bà –  nhưng cô cứ hẹn lần lữa. Một ngày kia cô lâm trọng bệnh phải vào bệnh viện. Mỗi ngày vị giáo sĩ đều đến thăm, cầu nguyện và an ủi cô.

Ngày đầu, bà đến với bó hoa tươi thắm mà cô yêu thích khiến cô vui lắm. Nhưng sau giờ thăm hỏi, bà mang bó hoa ra về. Cô hơi buồn nhưng chưa hiểu vì sao. Ngày thứ hai, vị giáo sĩ cũng đến bó hoa đó, nhưng nó bắt đầu hơi héo. “Không sao!” – cô tự an ủi mình. Ngày thứ ba, cũng bó hoa ấy, nhưng giờ thì nó đã héo hẳn, những cánh hoa đã cụp xuống không có gì đẹp đẽ cả. Lần này, trước khi ra về vị giáo sĩ đến bên giường, ôn tồn: “Mẹ tặng bó hoa này, mong con được vui như những bông hoa tươi thắm”. Cô bực: “Sao mấy ngày trước hoa tươi Mẹ không tặng?” Vị giáo sĩ nhẹ nhàng, âu yếm: “Đời người cũng như bó hoa này. Mẹ khuyên con dâng mình cho Chúa để phục vụ Ngài nhưng con cứ lần lữa mãi, con định để đến lúc héo tàn, bệnh hoạn mới chịu dâng cho Chúa sao?”. Cô gái chỉ biết thổn thức.

Tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa cách nào?

Ecclesiates/Truyền Đạo 11:10: “Vậy khá giải sầu khỏi lòng ngươi và cất điều tai hại của xác thịt ngươi vì lúc thiếu niên và thì xuân xanh là sự hư không mà thôi”.

Đấng Tạo Hóa ban cho con người tuổi trẻ để hưởng thụ, vui thú, để sống đầy trọn, nhưng phải cẩn thận, bởi tuổi trẻ dễ bị cám dỗ, dẫn đến những hậu quả khôn lường cả thể xác lẫn tinh thần.

Điều quan trọng là phải khám phá những gì có giá trị đích thực và lâu dài để tìm kiếm, đeo đuổi. Đức Chúa Trời cho bạn có cơ hội để xây dựng đời sống mình, “Hãy đi theo đường lối mình muốn và nhìn xem sự mắt mình ưa thích”, nhưng Solomon cũng khuyến cáo rằng: “Nhưng phải biết rằng Đức Chúa Trời sẽ đòi ngươi đến mà đoán xét”.

Nhiều bạn trẻ cho rằng tôn giáo dành cho người già, người gần qua đời kia. Họ mới cần đến Thượng Đế, cần Đức Chúa Trời, cần Thiên đàng, Niết bàn… chứ mình còn trẻ mà! 

Các bạn thân mến!

Thi hào Nguyễn Du có câu:

“Ngày xuân con én đưa thoi
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi”.

Vừa ra khỏi tiết xuân mà đã 60 ngày rồi. Thời gian trôi nhanh thật  – nhanh như ngựa chạy, tên bay. Nếu chúng ta phung phí tuổi xuân thì sẽ mất cơ hội phục vụ Chúa. Lúc ấy ta sẽ thấy “Kẻ giữ nhà run rẩy, những người mạnh sức cong khom, kẻ xay cối dừng lại bởi số ít, những kẻ trông qua cửa sổ đã làn mắt”;Cào cào trở nên nặng, sự ước ao không còn nữa vì bấy giờ người ta đi đến nơi ở đời đời của mình, còn những kẻ tang chế đều đi quanh các đường phố” – (Ecclesias/Truyền đạo 12:3).

Hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi trước khi dây bạc đứt và chén vàng bể, vò vỡ ra bên suối và bánh xe gãy đổ ra bên giếng” (Ecclesias/Truyền đạo 12:6). “Dây” ở đây nói về dây xích nhỏ dùng treo đèn trên cột nhà hay lán trại, chiếc đèn là hình bóng linh hồn, còn sợi dây chỉ thể xác. Dây đứt chén rơi, vò vỡ ra, nước đổ, lúc ấy bụi tro trở vào đất như cũ, nhưng Thần Linh trở về nơi Đức Chúa Trời là Đấng ban nó. Đức Chúa Trời ban cho bạn thân xác và linh hồn, linh hồn ở trong thân xác khi còn sống để bạn quyết định: một là thờ phượng Đấng Tạo Hóa, hai là chối bỏ Ngài. Vậy bạn chọn đường nào? Có 2 cách để bạn bước đi, làm con của Đấng Tạo Hóa và phục vụ Ngài:

1. Tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa bằng tâm thần, linh hồn

Trong con người có 3 phần: Thân xác (body), Tinh thần (soul) và Linh hồn (spirit). Phần linh hồn là cao trọng hơn cả, vì nó được tương giao với Đức Chúa Trời. Nhờ đó, bạn được thờ phượng, tôn vinh Chúa và nhận được sự sống vĩnh hằng từ nơi Ngài. Vậy bạn phải lấy tâm thần, linh hồn mình mà quy phục Ngài. “Nhưng giờ hầu đến và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha: ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích vậy, Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy” (John/Giăng 4:23, 24).

2. Tưởng nhớ bằng lẽ thật

Lẽ thật là gì? Năm xưa Tổng trấn Pilate/Phi-lát từng hỏi Chúa Jesus như thế. (John/Giăng 18:38). Lẽ thật là chân lý. Vậy chân lý là gì? Chúa Cứu Thế Jesus là chân lý. Đức Chúa Jesus phán: “Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống, chẳng bởi Ta thì không ai được đến với Thượng Đế” (John/Giăng 14:6).

Ta phải tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa bằng lẽ thật, tức phải thờ phượng Đức Chúa Trời bằng cách sống theo gương Chúa Jesus, sống theo lời dạy của Ngài trong Kinh Thánh.

Quý vị đã tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa chưa? Nếu chưa thì ngay bây giờ, ngay khi đọc được những lời này, quý vị hãy mở lòng mình ra tiếp nhận Ngài và dâng đời sống mình cho Ngài.

Quý vị thành tâm thưa với Ngài rằng: Lạy Chúa, con cần Ngài, xin Ngài tha tội cho con, nhận con làm con yêu dấu của Ngài, ngay lập tức Chúa sẽ ngự vào lòng bạn, biến đổi cuộc đời bạn. Bạn sẽ được làm con cái Ngài, được hầu việc Ngài và Ngài sẽ dẫn dắt đời bạn, ban cho bạn bình an, vui thỏa. Bạn sẽ được Ngài tha thứ mọi tội lỗi. Linh hồn bạn hưởng được sự sống đời đời.

Kinh Thánh chép: “Vì hễ ai tiếp nhận Ngài thì Ngài ban cho quyền phép để trở nên con cái của Đức Chúa Trời là ban cho những kẻ tin Danh Ngài” (John/Giăng 1:12).

Amen!

Hồ Galilê

(Hạ 2017)

 

Tin cùng chuyên mục:

Bình luận

* Hoặc để lại bình luận ẩn danh bằng email tại đây !


Notice: Undefined variable: aria_req in /home/news/public_html/wp-content/themes/news.oneway.vn_king-news/comments.php on line 112

Notice: Undefined variable: aria_req in /home/news/public_html/wp-content/themes/news.oneway.vn_king-news/comments.php on line 117

Bình luận

*Email của bạn sẽ không được hiển thị để bảo đảm sự riêng tư.


Notice: Undefined index: url in /home/news/public_html/wp-content/themes/news.oneway.vn_king-news/comments.php on line 92