Giáo Dục Quốc Tế

Hai biểu tượng vĩ đại của nước Mỹ và chìa khóa thành công

Bạn có biết, G. Washington và A. Lincoln là 2 trong số ít vị tổng thống vĩ đại trong lịch sử nước Mỹ? Washington là người sáng lập, vị cứu tinh, đưa nước Mỹ trở thành quốc gia độc lập từ thân phận thuộc địa. Còn Lincoln chính là người nâng nước Mỹ lên tầm cao mới: bãi bỏ chế độ nô lệ, duy trì một nước Mỹ thống nhất, thịnh vượng. Và, đâu là chìa khóa thành công của họ?

Niềm tin tuyệt đối vào Chúa

Kỳ thực những gì 2 vị Tổng thống này đã làm vượt xa những gì các nhà lịch sử có thể biết. Chỉ từ những phát ngôn ngắn ngủi của họ, người ta đã cảm thấy sứ mệnh của họ không chỉ là mang đến hào quang cho nước Mỹ.

Người ta thường ca ngợi phẩm chất đạo đức và tài năng xuất chúng của Washington. Thế nhưng ông lại chưa từng có một lời nào khoe khoang thành tích cá nhân. Ông cho rằng tất cả những thành tựu đạt được trong việc xây dựng Hợp chủng quốc Hoa Kỳ chính là nhờ Chúa.

Trong bài diễn văn nhậm chức, ông phát biểu: “Đức Chúa Trời thiêng liêng đã soi sáng tương lai của chúng ta. Người đã ban cho chúng ta sự phán đoán đầy trí tuệ, và đây chính là chỗ dựa trong mọi thành công của chính phủ này”. Cần biết, khi tuyên thệ nhậm chức, các vị Tổng thống Mỹ nói chung, Washington nói riêng, tất cả đều đặt tay lên quyển Kinh Thánh với lòng tôn kính và lời hứa, lời tuyên thệ sẽ dẫn dắt dân sự đi theo đường lối của Chúa, đồng thời cầu nguyện cho đất nước phát triển vượt bậc và toàn diện.

Tranh vẽ chân dung tổng thống Washington. Ảnh theo wikipedia.org

Sau đó khi tuyên bố lập ngày Lễ Tạ ơn – Thanks Giving – đầu tiên trên toàn quốc, ông nói: “Cũng như tất cả các quốc gia khác, chúng ta có trách nhiệm phải thừa nhận Đấng Toàn năng, tức là Đức Chúa Trời, người đã ban phúc cho chúng ta. Nghĩa vụ của chúng ta là thuận theo ý chỉ của Ngài, tạ ơn sự ban phước của Chúa và khiêm tốn cầu xin Ngài che chở, bảo vệ. Tôi đề nghị xuất lập ra một Ngày Cầu nguyện tạ ơn chung trên toàn đất nước, để thành tâm tạ ơn Ðức Chúa Trời đã ban phước lành cho chúng ta”.

Khi kết thúc nhiệm kỳ, trong lời chia tay người dân, ông viết: “Hai trụ cột chống đỡ giúp đất nước chúng ta hưng thịnh chính là Tôn giáo và Đạo đức”.

Xuất thân không giàu có như Washington, ông Lincoln sinh trưởng trong một gia đình nghèo khổ, nhận được trợ cấp vỏn vẹn 18 tháng giáo dục không chính quy. Ông chỉ có sự chăm chỉ, cần cù tự học và “một bước lên vĩ nhân”. Thật đúng như câu nói của Mạnh Tử: “Khi ông trời quyết định giao một sứ mệnh quan trọng nào đó cho ai, trước tiên sẽ cho người đó có môi trường rèn luyện ý chí, để gân cốt người đó phải chịu mệt mỏi”. Tức người đó phải chịu vất vả, cực nhọc, đói khát… như vậy họ mới được tôi luyện và tài năng nhờ đó bộc lộ.

Tuổi thơ nghèo khó, vất vả đã giúp Lincoln cảm nhận được sự cùng cực của những người nô lệ bần hàn, tầng lớp hạ lưu… Chính vì thế, cả đời ông theo đuổi lý tưởng giải phóng nô lệ, phản đối gay gắt chế độ người bóc lột người, coi đó là cái ác lớn nhất trong đạo đức. Vì “Con người sinh ra ai cũng đều bình đẳng” như trong “Tuyên ngôn độc lập” của nước Mỹ. Cuối cùng, tổng thống Lincoln đã hoàn thành được tâm nguyện của mình: bãi bỏ chế độ nô lệ, chấm dứt sự phân chia Nam Bắc, cứu vãn nước Mỹ đang trong tình huống hiểm nghèo.

Khi những người nô lệ tự do tặng ông Lincoln quyển Kinh Thánh, ông nói: “Về quyển sách vĩ đại này tôi chỉ có thể nói: đây chính là món quà mà Thượng Đế ban tặng nhân loại. Tất cả những gì tốt đẹp Đấng Cứu thế ban tặng cho chúng ta đều thông qua quyển sách này. Nếu không có nó, chúng ta không thể phân biệt thế nào là thiện ác. Tất cả những việc liên quan tới hạnh phúc và lợi ích của nhân loại, dù  hiện tại hay tương lại đều có thể tìm thấy trong sách này”.

Phẩm chất đạo đức của Tổng thống Lincoln thực sự khiến người đời ngưỡng mộ. Trong lời kết thúc bài diễn thuyết tái đắc cử lần 2, ông nói: “Không nên đối xử tàn ác đối với bất kỳ ai, hãy dùng tình yêu thương tinh khiết, thánh thiện đối đãi với tất cả mọi người. Thượng Đế đã ban tặng trí tuệ giúp ta phân biệt đâu là chính nghĩa, để ta kiên định tin vào chính nghĩa”; “Chúng ta vẫn phải tiếp tục hoàn thành những gì còn dang dở, những vết thương để lại do chiến tranh, việc chăm sóc những đứa trẻ mồ côi cùng những góa phụ… Tất cả đều cần thực hiện thật tốt để gìn giữ nền hòa bình này lâu dài và thực thi công lý. Đó là điều mà mọi quốc gia trên thế giới đều cần phải gánh vác, chia sẻ”.

Tranh vẽ chân dung tổng thống Lincoln. Ảnh theo emaze.com

Phẩm chất sáng ngời

Đối với Washington và Lincoln, chính đức tin vào Chúa đã giúp họ trở thành những người đức cao vọng trọng, là tấm gương cho hậu thế soi mình. Đến nay, người ta vẫn còn lưu truyền những câu chuyện đẹp về cách đối đãi, ứng xử mẫu mực của 2 ông.

Washington nổi tiếng với đức bao dung. Năm 1765, khi đang đóng quân ở thành phố Alexandria, Washington gặp rắc rối với William Payne. Ông này phản đối một ứng viên nghị viện mà Washington đề cử. Họ tranh cãi kịch liệt. Không giữ được bình tĩnh, Payne tiến tới đấm thẳng vào mặt Washington khiến ông ngã xuống đất. Các binh sĩ của Washington đều muốn động thủ, trừng phạt Payne. Nhưng Washington nhanh chóng gạt đi và lệnh cho ai nấy ở nguyên vị trí. Sáng hôm sau, Washington cho người chuyển đến Payne một bức thư hẹn gặp riêng ông.

Payne vô cùng lo lắng. Thế nhưng trái với điều ông tưởng, Washington đợi ông với thái độ niềm nở, chân thành: “Ngài William, hôm qua tôi đã sai. Ngài cũng đã hành động rất mạnh mẽ để bảo vệ thể diện của mình. Nếu ngài thấy như vậy đã đủ, tôi đề nghị chúng ta bắt tay nhau và trở thành bạn bè”.

Cảm kích trước tấm lòng bao dung của Washington, Payne đồng ý dẹp bỏ hiềm khích, sau này ông trở thành người ủng hộ tích cực, trung thành nhất cho Washington, người đã lấy nhân nghĩa, bao dung xoá hận thù, thu phục nhân tâm, quy tụ được hiền tài.

Lincoln lại được người ta nhớ đến bởi đức nhẫn phi thường. Xuất thân nghèo khó, lại không có sự nghiệp chính trị gì ấn tượng, nên khi trở thành Tổng thống, ông đã vấp phải rất nhiều chỉ trích của tầng lớp thượng lưu, những người vốn không xem ông ra gì.

Khi Lincoln đang đọc diễn văn nhậm chức, một nghị sĩ ngắt lời: “Thưa ngài, xin hãy nhớ rằng cha ngài đã từng đóng giày cho cả nhà tôi”. Tất cả cười ồ lên, Lincoln bình tĩnh ngừng bài diễn văn và tự tin: “Tôi biết cha tôi đã từng đóng giày cho cả gia đình ngài cũng như nhiều nghị sĩ khác. Bởi lẽ không người thợ nào có thể làm tốt như ông. Xin hỏi đã có ai trong các ngài phàn nàn về những đôi giày mà cha tôi đóng hay chưa? Chính tôi cũng biết đóng giày, nếu muốn tôi cũng có thể đóng cho các ngài mỗi người một đôi. Tôi vô cùng tự hào về cha tôi, một thợ giày xuất sắc”.

Sự nhẫn nhịn của Lincoln quả thực hơn người. Các nghị sĩ nghe xong đều im bặt, kính nể. Lincoln đáp lại thái độ công kích, dè bĩu của họ bằng ý chí kiên cường, sự điềm tĩnh và nhẫn nhịn tuyệt vời của bậc quân tử.

Niềm tin mạnh mẽ vào Chúa của 2 vị Tổng thống không phải ngẫu nhiên. Thực ra hầu hết người Mỹ đều có đức tin mạnh mẽ, sâu sắc vào Đức Chúa Trời. Ngay trên đồng tiền quốc gia họ từ lâu đã có hàng chữ: “In God We Trust” – chúng ta tin vào Chúa.

Là một trong số quốc gia có nền khoa học kỹ thuật lớn mạnh nhất thế giới, nhưng không vì thế mà họ thôi tin vào Chúa của mình. Với họ, Đức Chúa Trời mới chính là sức mạnh vĩ đại, tối cao, chi phối vận mệnh con người chứ không phải sức mạnh quân sự, kinh tế hay khoa học. Gốc rễ và nền tảng tâm linh ấy đã giúp họ duy trì được một nền văn hóa và tinh thần phong phú, đa dạng, đưa nước Mỹ trở thành một trong số quốc gia dân chủ, văn minh bậc nhất thế giới.

Kiên Định tổng hợp

(Nguồn: daikynguyen)

“Hai trụ cột chống đỡ giúp đất nước chúng ta hưng thịnh chính là Tôn giáo và Đạo đức”. (G. Washington)

Tin cùng chuyên mục:

Bình luận

* Hoặc để lại bình luận ẩn danh bằng email tại đây !

Bình luận

*Email của bạn sẽ không được hiển thị để bảo đảm sự riêng tư.