Quốc Tế Việt Nam

Em Bé Napalm Và Bài Học Về Sự Tha Thứ

Phan Thị Kim Phúc, hay còn được gọi là Em bé Napalm, sinh năm 1963, là người Canada gốc Việt. Bà rất nổi tiếng với bức ảnh được trao Giải Pulitzer chụp ngày 8 tháng 6, 1972 tại Trảng Bàng bởi nhiếp ảnh gia Nick Út của hãng thông tấn AP. Bức ảnh ghi lại hình ảnh một cô bé chín tuổi, da thịt và áo quần bị đốt cháy do bị phỏng nặng bởi bom napalm, khi cô bé đang di tản khỏi ngôi làng của mình.

856

Kim Phúc và gia đình sống trong làng Trảng Bàng, Tây Ninh. Ngày 8 tháng 6, 1972, máy bay Nam Việt Nam dội bom xuống làng Trảng Bàng khi đang xảy ra giao tranh, do nhầm lẫn, máy bay ném trúng vào phía trước Thánh thất Cao Đài nơi gia đình Phúc trú ẩn trước đó để lánh nạn. Bức ảnh được chụp khi Kim Phúc và một số trẻ em Việt Nam vừa khóc vừa chạy tại ngay Ngã Ba Trảng Bàng sau khi bị dội bom napalm. Cô bé bị bỏng nặng và cháy hết quần áo. Sau đó, cô bé bất tỉnh. Hai trong số các anh em họ của Phúc và hai dân làng bị thiệt mạng.

Nhiếp ảnh gia Nick Út của hãng thông tấn Associated Press đã ghi lại khoảnh khắc này khi Kim Phúc trong tình trạng khỏa thân đang chạy giữa những người di tản gồm dân làng, binh sĩ, và các nhà báo nhiếp ảnh. Tấm ảnh trở nên một trong những biểu tượng ám ảnh nhất của Chiến tranh Việt Nam. Nhiều năm sau, trong một cuộc phỏng vấn, Kim Phúc thuật lại rằng trong bức ảnh cô đang kêu la, “Nóng quá, nóng quá”. Ngay ngày hôm sau, tấm ảnh được đưa lên trang bìa của tờ New York Times. Về sau, tác giả của nó được trao Giải Pulitzer và bức ảnh được chọn làm Ảnh Báo chí Thế giới Năm 1972. Bức ảnh được xếp thứ 41 trong 100 bức ảnh có tầm ảnh hưởng nhất thế kỷ 20 do Đại học Columbia bình chọn.

co-kim-phuc

Nick Út đưa Kim Phúc và những đứa trẻ đang bị thương khác vào Bệnh viện Barksy ở Sài Gòn. Vết thương quá nặng nên người ta không tin là cô bé có thể sống sót. Tuy nhiên, sau 14 tháng điều trị tại bệnh viện và phải trải qua 17 cuộc phẫu thuật, Kim Phúc được về nhà. Nick Út tiếp tục viếng thăm cô cho đến khi ông rời Sài Gòn năm 1975.

Về sau, Kim Phúc kể lại những ngày tháng đau thương khi cố gắng phục hồi vết bỏng do bom napalm, “Đau đớn không thể nào tưởng tượng được. Nhiều lúc tôi cứ ngỡ mình sẽ chết đi. Nhưng sức mạnh sâu thẳm bên trong của một cô gái nhỏ đã giúp tôi vượt qua”

856402-kim-phuc

Kim Phúc theo học tại trường Y ở Thành phố Hồ Chí Minh. Năm 1986, cô sang du học tại Cuba. Bốn năm trước đó, cô từ bỏ tôn giáo của gia đình, đạo Cao Đài, và đến với Cơ Đốc giáo.

“Sự căm giận bên trong tôi chồng chất cao như núi. Tôi căm ghét cuộc sống. Tôi thù hận mọi người bình thường bởi vì tôi không bình thường. Nhiều lần tôi thực sự muốn chết. Tôi dành cả ngày trong thư viện tìm đọc nhiều sách tôn giáo để tìm kiếm mục đích của cuộc sống. Một trong những cuốn sách tôi đọc là Kinh Thánh. Giáng sinh năm 1982, tôi tiếp nhận Chúa Giê-xu Cơ Đốc làm Cứu Chúa của tôi. Đó là sự biến chuyển diệu kỳ trong đời tôi. Chúa giúp tôi học biết tha thứ – bài học khó khăn nhất trong tất cả các bài học…. Sự tha thứ giải thoát tôi khỏi lòng thù hận. Vẫn còn nhiều vết sẹo trên thân thể tôi, và sự đau đớn vẫn kéo dài trong nhiều ngày, nhưng tâm tôi nay đã được an lành.” – Kim Phúc, phát biểu trên đài NPR, 2008.

IMG_1419a

Là người sáng lập của Kim Phuc Foundation International – một tổ chức tại Hoa Kỳ với mục tiêu cung cấp sự trợ giúp y tế và tâm lý cho các nạn nhân trẻ em sau chiến tranh – Kim Phúc đã đóng góp rất nhiều cho công tác giúp đỡ trẻ em trên khắp thế giới.

“Phần lớn mọi người biết bức hình đó nhưng biết rất ít về cuộc đời tôi. Tôi có thể chấp nhận bức hình đó là hình tượng của một bé gái đầy sức sống. Điều đó đã thúc đẩy tôi làm việc, cống hiến nhiều hơn cho hòa bình… Bom Napalm mạnh khủng khiếp. Nhưng đức tin, lòng khoan dung, và tình yêu thương còn mạnh mẽ hơn nhiều. Sẽ không có chiến tranh nếu mỗi người đều biết sống bằng tình yêu thương chân thật, niềm hi vọng, và lòng khoan dung. Bé gái trong bức ảnh đã làm được, còn bạn thì sao?”

Dưới đây là video cô Kim Phúc làm chứng về cuộc đời được đổi thay bởi quyền năng của Chúa Giê-xu:

Nguồn: Wikipedia.

Tin cùng chuyên mục:

Bình luận

* Hoặc để lại bình luận ẩn danh bằng email tại đây !

3 Bình luận

  1. Cảm ơn Chúa sau khi nghe bài làm chứng của chị Phúc tôi được khích lệ rất nhiều về sự tha thứ & về quyền năng của Chúa đã làm trên đời sống của chị. Ha lê lu gia

  2. Câu chuyện Ma-thi-ơ 18:21-35 là chuyện ngụ ngôn Chúa đã trả lời cho người hỏi về bao nhiêu lần mình phải tha thứ cho người phạm lỗi với mình. Người muốn tha thứ thì cố tha cho người phạm tội với mình đến mức độ tối đa nào đó. Anh lừa tôi để gian lận, một hai, ba blần. Tôi là người hiền tôi sẽ tha cho anh 3, 4 hay như người Do Thái kia tưởng toàn hảo là 7 lần, nhưng anh ta chắc ngạc nhiên khi nghe Chúa Jêsus cho anh cầu đáp số theo tính toán là 70×7 lần. Ta cố tha thứ cho “đời” 490 lần!.
    Bạn có thể tha thứ cho người nào đó hơn 400 lần ? Chắc là không nhưng chuyện Chúa cho con số 490 là con số để chúng ta đừng tính toán thêm nữa và như Chúa đà tha cho chúng ta trong bài Ngài dạy các môn đồ xưa tropng bài “Cầu nguyện” chung, chúng ta thường đọc thuộc lòng trong khi thờ phương Chua.

    “Xin Cha tha tội cho con như con tha kẻ phạm tội nchịch cùng con!”

    Tha thứ vô điều kiện và tha thứ luôn luôn, lúc nào cũng nên tha thứ như Chúa đã làm trên cây gỗ trước khi Ngài chịu chết đền tội cho loài người gian ác chúng ta!

    “Xin Cha hãy tha thứ cho họ vì họ đã không biết điều mình làm.”

    Nếu tôi biết tôi gian lận cùng anh, tôi ghét anh vô cớ, tôi muốn mắng chửi anh, tôi bị anh dùng bom napal để đốt anh, nếu tôi dùng bom suicide (tự sát) anh và chúng ta cùng chết tươi, để tôi thành anh hùng…thì như Chúa Jêsus đã chết vì anh đã vô cớ làm tôi thiệt hại, làm cho tôi chết… Theo Chúa… tôi cũng nên tha thứ cho anh, tôi phải tha thứ cho anh vì như Chúa dạy: tôi và anh đều không biết điều gì đà sui khiến anh làm, và tôi cũng đã làm với người khác hay ít ra như Chúa đã biết về sự gian á;c tôi đã làm cho Ngài chịu chết

    Cái chết xứng đáng cho tôi và sự tha thứ cũng cần cho tôi để được sạch tội và được xung là công bình.

    Tuần qua có Mục Sư người Đại Hàn ông kể chuyện khi ông 5 tuổi, bố mạ ông bỏ nhau, và trước khi họ chia tay họ đã làm điều ác là “abuse” (hành hạ) ông để ông bị bỏ vào cô nhi viện. Cho đến khi ông học và tốt nghiệp đại học, ông ngoài 30 tuổi quyết định cưới vợ, nhưng không quên thù hận cha ông, không tha thứ, và định không bao giờ tha thứ!

    Khi người yêu vợ tương lai của ông đền nghị Lễ Cưới phải mời bố ông tham dự.
    Ông trả lời “không”, người “đẹp” của ông nói: “Xin tạm ngừng đám cưới”
    Sau đó ông đành phải tha thứ và mời cha mình dự đám cưới. Ông đã cưới vợ.

    Khi đang dự tiệc cưới, cha ông thấy mình lẻ loi, ông buồn và ra khỏi phòng tiệc cưới, ông ra xe ở parking lot. Con trai ông là Mục sư trẻ tương lai đã đi ra chỗ xe của cha. Ông nói với cha: “Xin cha hãy tha thứ cho con”, hai cha con khóc và sau hơn 30 năm, ông con đã ôm cha, lần đầu biết nói lời tha thức! Hai cha con sau này tin Chúa!

    Bài ngụ ngôn của Chúa dạy còn cho chúng ta các con số tính ra tiền nợ của chúng ta có thể mắc nợ với chủ là vua hay Chúa của chúng ta: Một vạn ta-lâng ( tính tiền bây giờ là mói nợ của chính phủ nước Do Thái đang nợ hàng năm ngày nay) số nợ “không thể trả dù bán vợ đợ con”! Và món nợ nhỏ cũng nhiều: 100 đơ-ni-ên là số tiền có thể trả bằng 100 ngày làm việc! Món nợ lớn, chủ nợ tha, con nợ đòi cho bằng được người nợ khác món nợ nhỏ của mình.

    Chúng ta học và suy nghĩ về nợ lớn không trả được, được tha nợ nhưng con nợ quên ơn chủ nợ lớn, mà đành đọa là chủ nợ nhỏ bắt con nợ mình phải trả hết nợ.

    Đó là bài học tha thứ mà Chúa dạy.

    Nếu nhiếp ảnh gia may mắn đã chụp được bức hình chúng ta đã thấy nhiều lần trên, đã không chụp được cảnh “khốn nạn của chiến tranh VN” , thì anh ta không nổi tiếng và không được tiền thù lao!

    Có nhiều tấm hình chúng ta nhì xem mà không tha thứ cho kẻ bị người chụp được khi phạm tội: như tướng Loan xử tử địch quân vụ tổng tấn công Nam VN… và các ảnh “chống chiến tranh VN” thì chẳng ai biết gì cả như các cảnh tàn sát tập thể “Tết Mậu Thân ở Huế”, cảnh “Đấu tố ” khó tin ở Bác VN Cải cách ruông đất.

    Cái nhìn tha thứ nhiều khi cũng “không công bình”

    Chắc chúng ta chờ Chúa cầu nguyện và xin tha cho chúng ta biết tha thứ nữa chăng ?
    LP


Notice: Undefined variable: aria_req in /home/news/public_html/wp-content/themes/news.oneway.vn_king-news/comments.php on line 112

Notice: Undefined variable: aria_req in /home/news/public_html/wp-content/themes/news.oneway.vn_king-news/comments.php on line 117

Bình luận

*Email của bạn sẽ không được hiển thị để bảo đảm sự riêng tư.


Notice: Undefined index: url in /home/news/public_html/wp-content/themes/news.oneway.vn_king-news/comments.php on line 92